Kỳ 40: Đường dây nóng Nguyên thủ Quốc gia siêu cường thiết lập như thế nào?

Trong ngày chiến tranh khởi phát, lần đầu tiên đường dây nóng đã được hai Nguyên thủ quốc gia siêu cường thế giới sử dụng. Hot line được lắp đặt vào tháng 8.1963 trong cuộc khủng hoảng tên lửa ở Cuba. Những ngày sau đó, chúng tôi trao đổi thông điệp qua đường dây nóng với lãnh tụ Liên Xô Kosygin. Tình hình đặc biệt căng thẳng...

Kỳ 39: Ngưng bắn 6 giờ hay 48 giờ?

Đại sứ David K.E. Bruce và cũng là một người bạn cố trí của tôi yêu cầu gia hạn ngưng bắn 48 giờ. Tổng thống chỉ đồng ý gia hạn thêm có 6 giờ. Kosygin giận điên lên và điện thoại cho Ngoại trưởng Dean Rusk bảo rằng thời hạn 6 giờ này quả là khôi hài! Không thể nào tiếp xúc với Hà Nội và báo lại câu trả lời trong thời gian ngắn ngủi như thế được...

Kỳ 38: Sai lầm khi không thăm dò thông điệp của Thủ tướng Phạm Văn Đồng

Tháng 3.1966, nhà ngoại giao Canada, chuyên viên về Viễn Đông tên Chester A. Ronning đi Hà Nội, đem về thông điệp của Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Theo đó, “nếu Mỹ chịu ngưng oanh kích vô điều kiện, chúng tôi sẽ đàm đạo”. Giờ đây nhìn lại mới thấy rằng chúng tôi đã sai lầm. Khi không nhờ thăm dò ý nghĩa thông điệp của ông Phạm Văn Đồng sâu sắc hơn...

Kỳ 37: Hàng rào điện tử hay phòng tuyến McNamara

Mùa hè 1966, tôi yêu cầu nhóm khoa học gia danh tiếng làm việc cho Viện Phân tích quốc phòng Ngũ Giác Đài – nghiên cứu một “hàng rào” như công cụ kiểm soát sự xâm nhập. Hàng rào trải vành đai mìn rất phức tạp. Giá thành rất đắt. Nhưng do lẽ oanh kích không hiệu quả, nên tôi đã cho phép xây dựng. Và bổ nhiệm Trung tướng Alfred D. Starbird phụ trách toàn thể công việc triển khai còn gọi là phòng tuyến McNamara...

Kỳ 36: Đếm xác, căn bệnh ám ảnh thời chiến

Giữa năm 1965 - 67, không quân Mỹ và NVN đã dội hơn 1 triệu tấn bom xuống miền NVN, hơn gấp đôi số bom thả xuống miền Bắc. Thế nhưng thực tế chứng minh ngược lại: lực lượng VC và BV gia tăng... Đếm xác xác định quân giúp đo lường tổn thất về nhân mạng. Nhưng trở thành căn bệnh ám ảnh từ những con số của tôi....

Kỳ 35: Khả năng sử dụng vũ khí hạt nhân của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam

Westmoreland lại yêu cầu thêm quân để leo thang. Lần này ông ta đòi 200.000 quân đồng thời với việc mở rộng địa bàn chiến tranh. Các tướng chỉ huy liên quân đều tin rằng kế hoạch này sẽ đòi hỏi huy động quân trừ bị và cả bộ máy quân sự. Kể cả khả năng sử dụng vũ khí hạt nhân...

Kỳ 34: Tranh luận tại tòa Bạch Ốc “Mỗi ngày tình hình mỗi khác”

Cuộc tranh luận lại tiếp tục tại tòa Bạch Ốc. TT Johnson tin rằng cuộc ngưng oanh kích đã chẳng đem lại kết quả gì, nên nghiêng về ý kiến mở lại các cuộc oanh tạc Hà Nội. Tướng Tổng Tham mưu trưởng Bus, nhân danh các tướng lãnh chỉ huy liên quân, nói: “Mỗi ngày tình hình mỗi khác”...

Kỳ 33: Tổng thống Johnson “Tôi sẵn sàng chơi bất cứ ván bài nào miễn là có kết quả”

Tất cả bắt đầu vào đầu giờ chiều ngày 2.12 khi tôi gặp Tổng thống Johnson trong trang trại của ông. Tôi nói với ông rằng sau chuyến đi Sài Gòn về, tôi ngày càng tin rằng chúng ta nên dứt khoát nghĩ đến một biện pháp nào khác hơn là biện pháp quân sự như là một giải pháp độc nhất...

Kỳ 32: Binh sĩ Mỹ tử trận tăng từ 500 đến 800 người mỗi tháng

Tôi nhìn nhận rằng thương thuyết vào thời điểm đó không có mấy hy vọng thành công. Song tôi lập luận rằng một cuộc ngưng không kích sẽ tạo cơ sở cho miền Nam trong lúc miền Bắc hứng chịu những “phạt vạ” do cứ hậu thuẫn chiến tranh. Tôi trình bày với Tổng thống số binh sĩ Mỹ tử trận sẽ có thể tăng từ 500 đến 800 người mỗi tháng. Thế nhưng tôi không còn thấy một hướng đi nào khác nữa...

Kỳ 31: Thà nước Mỹ cứu rỗi linh hồn còn hơn gỡ thể diện ĐNÁ!

Chiều  2/11/1965, trong nhá nhem hoàng hôn nước Mỹ,  Norman R.Morrison có vợ và ba con vốn là viên chức của tổ chức “Stoney Run Fields Meeting” tại Baltimore, đã tự thiêu chỉ cách cửa sổ văn phòng tôi tại Ngũ Giác Đài chưa đầy 20m. Anh ta tự tẩm xăng rồi nổi lửa trong khi trên tay còn bế bé gái 1 tuổi, con mình. Những người qua đường hoảng hốt la lên: “Hãy cứu lấy đứa trẻ”...

Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.