Ước được là người Campuchia?

Người Campuchia, cả trong và ngoài nước đều được miễn vé. Chỉ cần passport hoặc chứng minh thư ghi là sinh tại Campuchia - Ảnh: Nguồn internet
Ai lại dở hơi ước làm người Campuchia, cái xứ dưới mắt không ít người là xứ nghèo khổ lạc hậu (?). Hỏi ra, nhiều thứ họ cũng hơn minh. Từ chuyện làm du lịch, xuất khẩu gạo cho đến việc bảo tồn, an ninh xã hội. Không thấy cảnh chích cá bằng điện, trộm chó và gia súc. Hoàng cung của vua bán vé cho khách vào tham quan thoải mái. Xe ô tô để ngoài đường cả đêm không sợ bị gỡ logo, bẻ kính…

Nghe cứ như chuyện tiếu lâm thời @. Nhiều người ước được làm dân mấy nước Bắc Âu, nơi mà phúc lợi xã hội trên cả tuyệt vời. Hoặc ước làm công dân các nước châu Âu, Mỹ, Nhật Bản, Úc. Chẳng thế mà bao nhiêu người Việt thắt lưng buộc bụng, cho con đi du học mấy nước đó và tìm cách nhập tịch. Không thì cũng mơ được làm công dân đảo quốc Singapore, dù diện tích chỉ bằng 1/460 của Việt Nam nhưng có hộ chiếu “quyền lực” nhất thế giới. Ai lại dở hơi ước làm người Campuchia, cái xứ dưới mắt không ít người là xứ nghèo khổ lạc hậu (?). Hỏi ra, nhiều thứ họ cũng hơn minh. Từ chuyện làm du lịch, xuất khẩu gạo cho đến việc bảo tồn, an ninh xã hội. Không thấy cảnh chích cá bằng điện, trộm chó và gia súc. Hoàng cung của vua bán vé cho khách vào tham quan thoải mái. Xe ô tô để ngoài đường cả đêm không sợ bị gỡ logo, bẻ kính… Nhưng chừng đó, chưa đủ để mơ ước làm người Campuchia.

Đi du lịch Campuchia về, mấy bạn nữ thích làm người Khmer để không phải băn khoăn về những nghịch cảnh mẹ chồng - nàng dâu. Người Khmer theo chế độ mẫu hệ. Thuở xa xưa, trong cuộc tranh tài nam - nữ, thi đào ao (di tích ao Bà Om ở Trà Vinh), thi đắp núi (di tích núi Chàng - núi Nàng ở Kampong Cham) thì phe nữ chiến thắng. Con gái được chủ động cưới chồng, con trai ở rể, ngược với Việt Nam. Họ giải thích “Con trai là trụ cột trong nhà, thường đi làm ăn xa nên con gái ở với mẹ ruột thoải mái hơn. Khi ốm đau, sinh nở; mẹ cũng chăm mình tốt hơn”.

Vé tham quan quần thể Angkor, di sản văn hóa thế giới hiện nay là 37 usd mỗi ngày. Đắt nhưng đáng đồng tiền bát gạo vì quần thể rộng hơn 400 km2 với hàng trăm đền thờ. Đi 3 ngày là 62 usd và 7 ngày là 70 usd. Điều đáng nói là người Khmer, cả trong và ngoài nước đều được miễn vé. Chỉ cần passport hoặc chứng minh thư ghi là sinh tại Campuchia thì được miễn vé, dù mang quốc tịch khác. Người Campuchia tự hào rằng “Đây là những di sản tổ tiên người Khmer để lại, con cháu có quyền thừa hưởng”, đương nhiên không phải mua vé. Việc nhỏ nhưng nhiều nước không làm được. Trên đường quốc lộ 6, qua Kampong Thom, từ cầu cổ Kampong Kdey về thị xã Siem Reap, chừng 60 km mà có hàng chục đoạn đường quốc lộ phải “uốn cong mềm mại”. Không phải vì nhà các quan chức hay đại gia mà để tránh các cầu đá ong nhỏ, chỉ dài vài chục mét đổ lại. Không ai bảo vệ, cũng không có bảng cấm mà cả ngàn năm, không mất một viên gạch. Đơn giản chỉ vì “cái gì không phải của mình, thì mình không lấy”.

Cánh tài xế càng muốn làm người Campuchia. Đường sá hẹp nhưng tốt hơn. Không có nhiều ổ gà và lượn sóng. Lên cầu không bị giật tưng như nhảy disco. Nhất là không sợ CSGT rình núp như thập diện mai phục và không phải bóp còi inh ỏi làm lái xe căng thẳng, còn người đi đường thì stress. Đặc biệt, không bị ám ảnh bởi những trạm thu phí bủa vây như bạch tuộc. Campuchia có lẽ là quốc gia duy nhất không có trạm thu phí. Thật ra, trước đây, Campuchia cũng có 2 trạm thu phí ở quốc lộ 4 và quốc lộ 6. Từ 2015, Thủ tướng Hun Sen đã cho dỡ luôn. Có người biện minh là đường Campuchia đa phần được làm bằng nguồn tài trợ. Không hẳn vậy, cái chính là quan điểm xuyên suốt “Khoan sức cho dân và doanh nghiệp”.

Trạm thu phí, quốc gia nào cũng có, trừ vài nước đặc biệt như Campuchia. Nhưng trạm dày đặc và bất hợp lý thì Việt Nam vô địch. Không chỉ cánh tài xế kêu trời mà người dân cũng ca thán. Mặc các nhà khoa học hiến kế, người dân phản ánh, các cựu quan chức của ngành giao thông góp ý; quan chức Bộ Giao thông Vận tải và các chủ đầu tư vẫn kiên quyết cố thủ, thậm chí tử thủ. Tới mức mà đích thân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải chủ trì họp khẩn để tháo ngòi nổ. Đáng mừng, chiều ngày 4.12.2017, Thủ tướng đã lắng nghe và ra lệnh tạm dừng thu phí trạm Cai Lậy (Tiền Giang) để tìm giải pháp. Chỉ một trạm thu phí phi lý mà tốn biết bao nhiêu công sức, từ Trung ương, địa phương cho đến người dân. Hết bao nhiêu giấy mực của báo chí và dư luận xã hội. Mất bao nhiêu tiền bạc, không thể tính. Cái mất lớn nhất là niềm tin của người dân vào nhà nước. Tất cả chỉ để bảo vệ quyền lợi của nhà đầu tư và cái sai của người phê duyệt dự án.

Chẳng có nước nào mà các trạm thu phí lại bị phản đối mạnh mẽ và quyết liệt như Việt Nam. Chẳng quốc gia nào phải huy động cả lực lượng vũ trang để bảo vệ trạm thu phí. Cứ như sắp bị khủng bố hoặc xâm lược. Đến mức ngân hàng Nhà nước phải in thêm tiền 100 đồng để đối phó, thật ra là tiếp sức cho chủ đầu tư. Buồn cười là trước đó, tiền 200 đồng, không ai xài. Cho mấy người ăn xin cũng bị trả lại. Nhờ các trạm thu phí, tiền 200 đồng hồi sinh mạnh mẽ. Ngoài mong đợi, các trạm thu phí còn giúp tờ 100 đồng, biệt tăm hơn chục năm bỗng sống lại ngoạn mục, bất ngờ xuất hiện, đẹp và mới toanh.

Thật lòng mà nói, trong cuộc chiến trạm thu phí BOT, nghe giống chữ “đồn bót” địch ngày xưa. Mấy kẻ rỗi công còn suy diễn BOT là viết tắt của nhiều cụm từ mỉa mai mà ý nghĩa. Cánh tài xế khốn khổ, người dân mệt mỏi và stress, nhà nước nhức đầu, nhà đầu tư cũng mất ăn mất ngủ. Hình như chẳng ai được lợi. Nếu duy trì các trạm BOT bất hợp lý, Nhà nước và nhà đầu tư có thế có thêm nguồn thu nhưng lợi bất cập hại. Chẳng có tiền bạc nào có thể bù đắp nổi các hệ lụy xã hội từ những bất ổn của các trạm thu phí BOT kiểu Cai Lậy. Hà cớ gì còn chần chừ níu kéo, mà không mạnh dạn gỡ bỏ. Càng để lâu càng bất lợi. Sự thể là vậy, phải truy cứu trách nhiệm những tác giả đã đề xuất và phê duyệt “ngòi nổ” này, nếu không muốn lây lan. Nhân dịp này cũng nên tính sổ với nhiều trạm thu phí BOT bạch tuộc khác.

Nghe thiên hạ bức xúc và bàn tán, tôi cũng muốn “tẩu hỏa nhập ma”. Không có điều kiện, nên không dám mơ làm công dân các nước Âu, Mỹ hay Nhật Bản, Singapore. Mình nhà nghèo, chỉ ước làm dân Campuchia để khỏi mua vé tham quan du lịch, khỏi sợ các trạm thu phí bủa vây, gây tắc đường khốn khổ.

Trần Kù

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT

Bình luận11

  • người của dânReply

    30-12-2017 10:11:55

    CÁI HAY CÁI TỐT Ở XỨ NGƯỜI NHƯ VẬY CHẲNG LẼ KHÓ QUÁ KO LÀM ĐƯỢC HAY KO....TAI NẠN GIAO THÔNG GÂY CHẾT NGƯỜI HƠN THỜI CHIẾN...DI SẢN VH PHÁ HỦY XD MỚI HÀNG NĂM CÓ TK BỊ MẤT CÒN BAO NHIÊU...TBT, TTG TUYÊN CHIẾN NHƯNG SAO THẤY ĐƠN ĐỘC QUÁ...MỌI CUỘC CHIẾN CẦN CÓ NHIỀU ĐỒNG MINH, SỰ ỦNG HỘ....THẤY CÒN NHIỀU KẺ BÀNG QUANG, VÔ CẢM HÔ HÀO ĐỨNG NGOÀI CUỘC NÓI NHƯ KINH ĐIỂN

  • Nguyễn Văn ThườngReply

    27-12-2017 03:15:28

    Cám ơn tác giả đã cho thấy những điều tốt đẹp về đất nước Cam puchia, những điều mà tôi chưa được biết. Còn nói về nước VN thân yêu của chúng ta, thật sự là một câu chuyện buồn , dài không có hồi kết. Chúng ta thường đổ lỗi cho lãnh đạo, nhưng lại hoàn toàn không nghĩ đến là lãnh đạo cũng là người VN, sinh ra và lớn lên ở VN, có phải người nơi khác được phái đến đâu. Có trách thì trách mình trước. Nói đơn cử việc mới đây là dẹp vỉa hè, lãnh đạo kiên quyết như vậy ( mà thực ra là đảm bảo thực thi pháp luật ) mà dân cứ phản đối, chống đối rầm rầm, từ dân cho đến lãnh đạo, người phản đối thì nhiều, người ủng hộ thì ít. Cho nên suy cho cùng, lỗi là ở dân, không phải ở lãnh đạo.

  • TiênReply

    22-12-2017 08:08:48

    Vì một số quan chức của ta chỉ lo suy nghỉ làm sao vơ vét cho được nhiều tài sản còn thời gian đâu mà nghỉ đến lọi ích quốc gia và lợi ích của nhân dân , còn trung ương thì nhiều việc quá không quản hết nổi quan tham nên chúng mới có cơ hội kéo bè kéo cánh mà làm bậy

  • Cựu Cán bộReply

    20-12-2017 11:29:14

    Mọi người nghĩ sao chớ tôi thấy giờ sướng gấp bao lần thời chiến tranh. Muốn gì có nấy, miễn co tiền. Việt Nam là thoải mái nhất, không bị phạt lung tung như các nước. Nhiều người nước ngoài vẫn mơ được làm người Việt Nam đấy thôi. Hồi trước tôi còn được học "Sau chiến thắng 1975, rất nhiều người nước ngoài mơ ước - ngủ một đêm thấy mình là người Việt". Nghèo nhưng vẫn có người lên vũ trụ đầu tiên của châu Á. Tôi nghe mấy Việt kiều bảo - Việt Nam sướng hơn Mỹ nhiều thứ.

  • Thúy HằngReply

    20-12-2017 02:08:01

    Tôi luôn có mặc cảm làm dân một nước đang đi thụt lùi so với các nước nghèo lân cận. Tôi không hiểu sao người dân không được bảo vệ trước những kẻ hung bạo, ác độc. NHững người khai thác cát làm sụp đổ nhà dân, cuốn trôi đất cát hoa màu, cuốn trôi hết phương tiện sinh sống của người dân sờ sờ trước mắt mà không dẹp nỗi. Những người tẩm thuốc độc, hóa chất vào thịt cá, tương ớt, bị phát giác nhưng chỉ nộp phạt vài mươi triệu nhưng chưa có ai bị tán gia bại sãn vì hành vi giết người thầm lặng của họ,. Tại sao rừng đầu nguồn bị phá sạch, nước lũ tràn về chôn vùi bao sinh mạng, cuốn trôi nhà cửa trâu bò thì càng ngày càng giàu lên chứ không bị xử tội . Những nhà máy xã thải hóa chất đầu độc người dân, giết chết môi trường sống của người và thiên nhiên chỉ nộp phạt rất nhẹ xong vẫn tồn tại như cũ. Ai nghiệm thu những cầu cống, trường học , đường sá mới xây vài năm đã sụp đổ làm chết trẻ em, người đi đường sao không thấy nêu tên? Con cái đi học thì nhà trường tha hồ thu tiền, muốn bao nhiêu cũng được. Có hiệu trưởng nào đi ở tù vì tham lam đâu? Chúng tôi sống như giửa muôn trùng vây không ai bảo vệ. BOT xây là bao nhiêu tiền? Mỗi ngày thu vào bao nhiêu? đến bao năm thì hết hạn chúng tôi không có thông tin minh bạch. Tôi là tài xế. khi xây đướng BOT không hỏi ý kiến tôi, không ký hợp đống với tôi sao bắt tôi đóng tiền? Nếu sòng phẳng thì hãy để đường cũ cho chúng tôi đi, dù khổ nhưng chúng tôi cam chịu vì tôi nghèo không khả năng đóng phí. Muốn làm đường BOT thì làm đường mới, ai có tiền muốn đi đường ngon thì cứ đi. Sao tự động lấy đường có sẳn trăm năm của toàn dân để trám trét lên bắt chúng tôi đóng tiền như đóng tiền mãi lộ.? Tôi ngưỡng mộ Campuchia lắm vì họ hạnh phúc hơn chúng tôi

  • NhànReply

    19-12-2017 04:19:58

    Campuchia theo đạo Phật nên người dân phần lớn được nhận nền giáo dục tôn giáo từ nhỏ, làm lành lánh dữ, tâm lương thiện, từ bi, ..

  • Thanh TrúcReply

    18-12-2017 03:57:11

    Chuyện thật hay đùa? Nếu đúng là có người ước mơ như vậy thì sắp tới sẽ có làn sóng di dân qua Campuchia. Hun Sen đang tìm cách đuổi bớt Việt kiều về nước, chắc càng thêm rối. Tôi không tin như vậy. Phải nói là người Việt ước được như người Campuchia mới chính xác. Thử hỏi tác giả có muốn qua Campuchia ở luôn không thì biết liền.

  • Lê HùngReply

    18-12-2017 10:06:31

    Như vậy là người Campuchia có nhận thức về cộng đồng, xã hội khá tốt! Có một câu hỏi .."Tại sao chúng ta lại không thực hiện được như vậy?" Chúng ta không làm được vì chúng ta không có hình mẫu, đối tượng làm khuôn mẫu để noi theo. Đối tượng này chính là cán bộ, họ lãnh đạo nhân dân thì nhân dân phải trông vào họ để bắt chước, uốn nắn nhưng...trong thực tế thì nhiều trường hợp, nhiều cán bộ không phải là "người mẫu" gì cả! Con cái của người mẫu lại còn tệ hại hơn, ăn chơi vung vít như một lũ rồ bằng tiền bất chính của cha mẹ. Cái tư duy "đồng tiền đi trước" đã làm tha hóa không ít cán bộ thực dụng, kém tài kém đức và nó lây lan như một bệnh dịch. Không ít quan chức xem cái ghế là cơ sở cho việc thu lợi, kiếm chác thay vì phục vụ xã hội, xây dựng lý tưởng xã hội chủ nghĩa vì hạnh phúc của người dân. Gia đình là nền tảng của xã hội nhưng việc xây dựng mái ấm này cũng bị bỏ ngỏ trước đây với vài khẩu hiệu khuôn sáo. Thanh niên trước khi lập hôn ước cũng không buộc phải tham dự một khóa học về những điều, những quy ước quy định để xây dựng được cuộc sống gia đình hạnh phúc, có văn hóa cần thiết... Để phục hưng được tâm hồn người Việt, cái chính là không nên đặt thêm các rào cản mà cần mở rộng những giá trị tinh thần người Việt đã có, đã tiếp thu được từ ngàn xưa và thu hẹp bớt những giá trị ngoại lai không đáng để duy trì. Đất nước sẽ thay đổi nếu làm được!

  • Nguyễn Chan ĐaReply

    18-12-2017 06:01:16

    Thưa bạn, Ít nhất cũng có một nhà báo, một nhà bình luận dám viết ra những suy nghỉ chính chắn của mình, đã từ rất lâu từ thời ông nội tôi, mãnh đất nầy đã nuôi nấn và cho chúng tôi làm nên một con người đàng hoàng, không có gì lạ trong cuộc phục hưng đất nước từ ngàn năm và trãi qua biết bao nhiêu chuyển biến, người dân Campuchia vẫn một lòng với dân tộc đất nước, quan trọng hơn hết là đạo giáo là nơi tập hợp hướng thiện cho con em người khmer biết thịnh vong, biết yêu người Khmer đất nước Campuchia tươi đẹp không phải là ngày hôm nay mà từ ngàn xưa, tôi tự hào được sanh ra trên mãnh đất này.

  • Đỗ KhuyếnReply

    17-12-2017 10:40:06

    Chỉ đọc tiêu đề tôi nghĩ tác giả chắc là người sính ngoại không yêu nước. Đọc xong tôi cũng thấy cách nhìn trăn trở với thực trạng nước nhà quá. Cũng mong những người có chức, có quyền bớt chút thời giờ mà đọc, mà ngẫm, mà hành động cho có tâm cho dân mình được nhờ.

  • Kim Khánh, hà NộiReply

    17-12-2017 06:44:19

    Đọc tiêu đề thấy buồn cười và tếu táo nhưng đọc kỹ mới thấm. Buồn không biết để đâu hay san bớt cho ai? Vì sao nên nỗi? Câu trả lời xin dành cho các bậc quyền cao chức trọng.


Cảm ơn bạn đã gửi ý kiến.

Bạn đã gửi ý kiến cho bài viết này.